Bài đăng phổ biến

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

Khi hoàng hôn xuống núi

KHI HOANG HÔN XUỐNG NÚI

 TẬP ẢNH HOÀNG HÔN TRÊN CAO NGUYÊN BUÔN MÊ THUỘT

  Những ngày ở rẫy tôi đã cố gắng mai phục để chớp được những phô ảnh khi hoàng hôn xuốn núi với phương tiện chụp bằng máy quay video nên độ sắc nét còn hạn chế.




































Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

RẢNH RỖI LÊN MẠNG - CHÁT

RẢNH RỖI LÊN MẠNG - CHÁT


Em vào đăng nhập Mes senGer
Thời buổi bây giờ có nó cũng hay
Ban ngày lao động hăng say
Rảnh rỗi cuối ngày ta lại mần thơ
(ảnh nguồn internet)

Yêu nhau đến hẹn đúng giờ
Bên nhau có Mes senGer trải lòng
Thương nhau cứ đợi cứ mong
Nối mạng trải lòng với những vần thơ
Vào đây nghe nhạc Messen ger :
Em về đăng nhập Mes senGer
Nhấp chuột vài cái khỏi chờ đợi lâu
Màn hình rõ nét mặt nhau
Như là mình ở bên nhau thật rồi
(ảnh nguồn internet)
Mỗi ngày một chút thảnh thơi
Mỗi giờ thư giãn để đời thêm tươi
Được nghe giọng nói điệu cười
Nhìn thấy nhau rồi - Tình nối, mạng thông.
Nhớ vào đăng nhập Mes senGer ?

                                                              Tháng 10/2012

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

MÙA THU HÁI CÀ PHÊ



NGÀY CUỐI TUẦN ĐONG ĐẦY LÊN RẪY: 
Hai ngày nghỉ trong tuần vào mùa thu hái cà phê, trừ những công việc đột xuất, mình có hai ngày được lên rẫy, thứ nhất là động viên bà xã, thứ hai là vận động thân thể lao động để duy trì độ dẻo dai, xả stress sau một tuần làm việc vất vả có những ngày sum họp gia đình, không khí ở rừng cũng mát mẻ, nước sinh hoạt trong suốt ngọt lịm từ nguồn nước ngầm ở độ sâu trên 100m chẩy lên từ giếng khoan..., gà rừng đến ở làm bạn với gà nhà nuôi, thịt thơm ngậy chết lịm ở đầu lưỡi thật là tuyệt, cảnh vật nên thơ đến hớp hồn mỗi buổi bình minh lên, và khi chiều xuống trong hoàng hôn, quả cầu lửa từ từ chui xuống tận tít phía chân trời xa. ở trang trại cũng có điện 3 pa để dùng chạy máy công cụ bơm tưới, xịt thuốc, xay xát cà phê v.v. Nhưng bếp củi vẫn phải duy trì vì khói lửa là linh hồn của rừng núi khi màn đêm buông xuống..., bên bếp lửa, trong bóng tối khuôn mặt em ửng hồng dập rờn đổi sắc, nghe tiếng bếp reo, phát ra tiếng tí tách của củi cháy, chới với ánh lửa bập bùng xen với tiếng xào xạt của cây lá bên vườn, trong tiết trời se lạnh của đêm Cao Nguyên  ....   
MỘT SỐ HÌNH ẢNH VỀ THU HOẠCH CÀ PHÊ

Hoàng hôn trên cao nguyên buôn Ma Thuột  ảnh của tôi





 Hôm nay trời nắng đấy


 
Xắn tay vào việc lắp đặt máy bóc vỏ cà



Vườn cà năm nay khá tốt




Hứa hẹn cho vụ sau


 
Ôi vụ này thất thu rồi.





Trái cà phê chín đỏ



Con gái đang hướng dẫn nhân công thu hái: 





Công nhân hái cà.


 
Thu cà sau khi hái


 



Trái cà phê chín được hái về.






 Mang cà về sân phơi cho được nắng


Trái chín Mầu tím mọng 




   Phía trên này còn xanh tuần nữa sẽ hái.






Hái chưa kịp Cà phê chín khô trên cành




Chỉ cần rung là qủa trút xuống gốc



Cà Fê  Quả chín mọng


  



  
Thu hái cà phê


xay cà phê


máy sàng chọn,  làm sạch cà phê nhân




Hạt Cà phê nhân sau khi xay, bóc vỏ






                                                          Chiều hoàng hôn



Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Chùm thơ: LÍNH MÀ EM

  TÔI VÀ EM CÔ GÁI GIAO LIÊN

Tôi nhận lệnh phải vào cứ sớm
Người đón tôi một cô gái giao liên
Tuổi 17 căng đầy nhựa sống
Súng khoác ngang vai em vẫy tay chào

Bầu trời đêm lấp lánh những ánh sao
Bóng em và tôi như nhoà vào bóng lá
Bước chân em đi mà sao vội vã ?
Để bước chân tôi mãi theo hoài !

Hàng quân này, điểm số chỉ có hai
Người, súng đạn cùng quân trang đầy đủ
"Đi đường rừng có nhiều thú dữ"
Em nhắc hoài - "Bám sát bên em"

Đường hành quân chỉ có em và tôi
Em là giao liên, còn tôi là là chiến sỹ
Mải bước theo em, bàn chân chưa kịp nghỉ
Mệnh lệnh đã truyền tôi lại phải xa em

Cả đoạn đường dài không kịp làm quen
Khi pháo sáng chập chờn chưa rõ mặt
Sau tiếng nổ người lấp đầy bụi đất
Chỉ thấy em cười trong ánh mắt bên tôi.
  Bình phú - Bình sơn Tháng 5 năm 1973          
(ảnh minh họa nguồn internet)  

(Bài thơ tặng em cô thanh niên xung phong Lê Thị Xuân Phong)

Trên đường ra trận những cánh rừng bị  naban phát quang, hố bom chi chít... Rừng ở nơi đây chỉ có bạt ngàn là rau tầu bay...(mãi sau này tôi mới được biết khu rừng ấy chết vì chất diệt cỏ)  Tiểu đoàn chúng tôi sau khi bơi qua sông Tranh chuyển từ hướng tây sang đông với 3 ngày đường, đến buổi chiều, tạm dừng chân tại một binh trạm dưới một tán rừng còn lại ven suối, nói là binh trạm nhưng có thấy đâu, đại đội 2 chúng tôi cùng mắc võng ở bìa rừng bên phải, bên lòng suối là một con đường, một tốp TNSX đang xúc đá cuội sửa đường, chợt nhìn thấy tôi em cười, trông em quen quen ...Khiến tôi cứ đứng ngây ra cái lưỡi thì nói ngọng líu ngọng lô “Đồng hương a ? Hà lội, hay Hảu Dương đấy ”..., phía bên kia là một rừng chuối, đứng đây có thể nhìn thấy hoa chuối nở màu tím, trên cao ngọn núi ấy những làn mây trắng dung dăng bồng bềnh trôi...,bầu trời bàng bạc để lại cánh rừng từ từ vào đêm, hôm ấy tôi gặp em... Đêm trăng suông sáng qua kẽ lá ..., và thơ cho em.
Xuân Phong em !
Em là thơ của đời anh
Đến trong một ngọn gió lành chiều nay
Gió thơm như để nắng say  
Bước đường xa chợt ngây ngây nhớ thầm !
   *
Đời anh có mấy mùa xuân
Là thơ anh viết trong tầm bom rơi
Mảnh trăng kia khéo nên lời
Sao em đã nở nụ cười gọi anh
*
Hỡi vị sao sáng lung linh
Lặn trong cái nhớ của mình với ta
Theo bàn chân  vạn đường  xa
Tóc em hay đám mây xoà vai anh
  *
Non xanh xanh, nước xanh xanh
Tiếng chim nào đó vương nhành cây cao
Cánh rừng thoang thoảng đưa hương
Dấu chân ai thoảng trên đường đó chăng ?
   *
Bước đi mải miết tháng năm
Ôi ! Đâu mảnh đất xa xăm chúng mình
Con đường Bác Hồ Chí Minh
Hai ta tiến bước - Cho ta gặp mình
    *
Tình em là ngọn gió lành
Có ngôi sao sáng có vành trăng thương
Dẫu rằng đi suốt mười phương
Có em ngọn Gió, bạn đường đời anh./.
  Bắc Trà My  tháng 7/1973

CHÙM THƠ: HẸN LẬP CHIẾN CÔNG



HẸN LẬP CHIẾN CÔNG



Ta vào trận đánh hôm nay
Hành trang đủ để lập đầy chiến công
Một tăng bạt, một võng mùng
Hai trái lựu phá, bình tông nước đầy

Ba băng đạn, cuộn dây chói giặc
Súng  AK nắm chắc xung phong
Cán bộ, chiến sĩ đồng lòng
Xung Đồn, diệt Bốt – Đánh trong, vây ngoài


Khẩu lệnh nhớ:
 “ Sáng mai – Mặt trời mọc”
Gọi nhau qua - nghe “ba tiếng Tróc ”
Nhận ra nhau trong lửa đạn mịt mùng


Chốt điểm Gò Cao em còn nhớ không?
Ta và địch quần nhau vần vũ
Bom xới đỏ, chẳng còn công sự
Bộ đội mình quyết giữ chẳng hề lui


Trận đánh hôm nay, xung trận thật là vui
Có bánh lương khô – Vắt cơm cá biển
Ở trong ấy, có lòng em thương mến
Như căng đầy sức mạnh của tình anh


Anh viết cho em lá thư  xanh
Của người lính bắt đầu vào trận chiến
Quyết tử ra đi –  Nặng lòng thương mến
Hẹn lập công anh sẽ  trở về thôi ./.


                 Bình thuận, Đá Mú: 10/9/1974

TUỔI TRẺ VÀ MẸ HIỀN
Ơ ! Tuổi trẻ ta biết em đẹp mãi
Áo trên vai em như mặt biển quê nhà
Ơ ! Tuổi trẻ ta biết em đẹp mãi
Trong lòng ta yêu dấu cả quê hương
Lòng tuổi trẻ thương mẹ hiền không nói
Mẹ cùng con đi khắp nẻo đường
  *
    *   *
Tôi đánh giặc để trở thành Dũng Sĩ
Vì có anh người đồng chí mến yêu ơi
Vì có quê hương trong từng ý nghĩ
Có Mẹ hiền hòa trong tuổi trẻ của tôi
TS. 03/1973

                                                       ĐIỂM TỰA TRÊN ĐỒI
Ở đâu đất đỏ bằng đây
Đất thấm máu trải vạn ngày đạn bom
Mặt đồi như chiếc mâm tròn
Ướp bao ngọn lửa tình thương của người
Chúng tôi con của ngọn đồi
Ở trăm quê đến thành người anh em
Cô y tá ở hầm bên
Sáng nào cũng cúi soi gương mỉm cười
Hầm bên này bọn con trai
Khăn giành lau súng, mặt mày lấm lem
Đùa vui không thể nào quên
Giữa hai đợt pháo, gọi chuyền thăm nhău
Quân thù không hiểu nổi đâu?
Tình yêu còn mạnh hơn nhiều đạn bom
Đẩy lùi bao đợt phản công
Lại về ôm súng trong lòng ngủ ngon.
 Gò Cao, Ba Za 11/1973



RA VIỆN
Về đây điều trị mấy tuần
Cái đău, cái yếu, mười phần còn ba
Ở đây như thể ở nhà
Có em chăm sóc như là người thân
Hỏi em quê ở xa gần ?
Em cười em bảo chẳng gần, chẳng xa !
Hỏi em em có nhớ nhà ?
Em Cười em bảo – Chính nhà em đây !
Có người ra viện hôm nay
Tặng cô Y tá sổ tay của mình !
    Trạm quân y B21

  VỀ LẠI CHỐN XƯA
Quen đời lửa đạn trần gian khổ
Buồn bã reo hồn trên núi cao
Mắt chỉ nhìn ngàn xanh ngun ngút
Thương nhớ em ư ? có lúc nào
Bây giờ về lại vườn quê cũ
Ai ngờ hồn nhập giữa trăng sao
Từ bao giờ anh yêu em nhỉ ?
Từ bao giờ lòng say vấn vương.


EM LÀ LÊ ANH NUÔI


EM LÀ LÊ ANH NUÔI

  

Tôi là anh lính chiến
Em là lính nuôi quân
Thường thấy em làm sổ
Ngày mở ghi mấy lần
   *
Mỗi chiều giờ thay gác
Về thấy em mỉm cười
Bên bếp hồng đỏ lửa
Là nồi cơm đang sôi
*
Tôi là người lính chiến
Em là lê nuôi quân
Khẩu phần em chăm chút
Ngày đổi món mấy lần
*
Mỗi trưa em ra chốt
Cơm canh nóng ngon nào ?
Ăn vào no ấm bụng
Tinh thần đồng đội cao !
      *
Có một lần giặc phục
Bình tĩnh - Em chẳng nao
Ném lắm cơm đuổi giặc (*)
Hớp hồn chúng té nhào.
 *
Có những ngày xuất kích
Theo đơn vị phản công
Nằm dưới làn đạn địch
Bếp than vẫn đỏ hồng
    *
Rồi một ngày chiến thắng
Hành quân về Bình Thanh
Đồng đội cùng em bước
Ca vang khúc quân hành .



   Lộ bảy, Tịnh Đông  5/1974

(*) Ngày 21/5/1974 trận đánh Núi lách nuôi quân của chúng ta đi lạc đường vào đội hình phục kích của địch  đồng chí nữ nuôi quân đã đánh lạc hướng địch trở về chốt an toàn và thiệt hại mất 2 lắm cơm vắt cá ngừ, đó là Phạm Thị Ánh Hồng quê xã Tịnh Minh, huyện Sơn Tịnh, tỉnh quảng Ngãi, nay bà CCB và là thương binh vẫn còn sống và làm việc ở tại quê... Toàn trận đánh ngày hôm ấy hai đồng đội là Đào Hồng Cẩm người Hà Bắc HS, và Nguyễn Văn Bằng  xã Kiến Quốc, huyện Ninh Giang, Hải Dương  mất tích.

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Chúng tôi là đồng đội tiểu đoàn 48 quảng Ngãi



Chúng tôi là đồng đồng đội,
 Qua một thời chiến chinh,
 Hòa bình sau 37 năm
 Nay chúng mình gặp lại
Bên nhau tủi tủi, mừng mừng
 

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

CÂY CẢNH GIỚI




CÂY CẢNH GIỚI




Ta ngồi  trên ngọn cây cao
Lặng nghe gió thổi rì rào bên tai
Chân trời rực ánh ban mai
Trường sơn dẫy núi chạy dài trùng xa

Đây chòi cảnh giới của ta
Dõi theo quân giặc xua quân đi càn
Phía Ba Gia, lau sậy ngút ngàn
Chiến địa phơi nghìn xác gặc Viễn chinh

Ta ngồi đón ánh bình minh
Cành cây cảnh giới che mình trên cao
Phòng khi quân giặc kéo vào
Cối, pháo ta nện – Giặc sa bãi mìn

Chòi cao, con mắt thông tin
Địch đi mấy hướng cũng tìm thấy ngay
Tin về bộ đội ta hay
Bao vây diệt gọn tin bay khắp vùng

Đây chòi cảnh giới kiên trung
Mưa bom bão đạn mịt mùng đứng đây
Có trận địch giội pháo bầy
Dọn sạch cây cối ở ngay bên đồi

Còn cây vẫn đứng đấy thôi
Hiên ngang như thể đất trời mùa xuân
Cây che cho những đoàn quân
Ẩn mình dưới gốc - Xuất thần tiến công

Đây chòi cảnh giới thành đồng
Dõi trông lũ giặc xua quân đi càn
Vài phút sau– súng nổ ran
Bọn giặc đi càn bị đánh tả tơi
Súng im quân giặc chạy rồi
Cành cây cảnh giới đâm chồi nở hoa.

  Đại đội 2 chọn cây châm làm chòi cảnh giới ở chòm nhà ông Hòe thôn Đồng Nhơn Bắc, Tịnh Bắc, Sơn Tịnh, Quảng Ngãi, những trận chống càn bảo vệ vùng giải phóng năm 1973

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

XIN LỖI EM !

XIN LỖI EM !

Xin lỗi em vì một lý do nào
Thềm nhà anh vắng tiếng chân em bước
Thì lúc ấy – Lối đi ngoài cổng trước
Tôi vẫn tin cỏ chưa vội mọc đầy
Cỏ độ lượng cỏ cần biết rỗ
Tôi có gì xúc phạm với em đây ?



   *
*   *
Xin lỗi em vì một lý do nào
Em sẽ chẳng dừng chân nơi tôi đang đứng đợi
Thì lúc ấy – vẫn xôn xao lá mới
Hàng cây kia chẳng chút nghi ngờ ?
Cây thẳng thắn chưa tin điều phản bội
Tôi có gì, em đến nỗi làm ngơ

                       *
                    *   *
Xin lỗi em vì một lý do nào
Em vờ vĩnh than phiền tôi đủ tội
Thì lúc ấy – tôi vẫn tin – Bóng tối
Chưa nhuộm đen được hết trái tim mình
Cần muốn biết ai mới là gian dối
Xin hãy chờ phán xét của bình minh
                    *
                 *   *
Còn nếu em quả thực muốn xa tôi
Người mới đến rủ em quên người cũ
Xin cứ đi nhưng đừng reo tiếng dữ
(Ai chưa yêu chưa cảm thấy mình hiền)
Tôi chỉ mượn thơ PuSKin nhắn nhủ
“Cầu em được người tình như tôi đã yêu em”

   -  Đoàn Thượng 1979

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

TIỄN ANH

TIỄN ANH
( Kính viếng anh người chính trị viên thương nhớ cùng đồng đội C 2 của tôi )
Tôi giật mình tỉnh giấc,
Khi tiếng nổ vọng về
Âm lắc rung lòng đất,
Chợt thấy lòng tái tê.

Hai hai  giờ năm phút
Sau tiếng mìn định mệnh
Các anh đã không về !   
Anh là cán bộ C, cùng tiểu đội trinh sát (*)

Hôm qua anh còn hát, “ Làng quan họ quê tôi”
Ngân vang trong gió trời, để tôi cùng gõ nhịp.
Tối qua các anh đi,  không một ai trở lại
Đồng đội  mất các anh mãi mãi
“ Tiễn người ơi ! Người ở người về ”  !

Anh đã từng mơ đến hòa bình về quê
Ruộng hợp tác có máy cầy anh lái
Người vợ hiền sinh cho anh con gái
Lớn theo nghề làm bác sỹ thú y
(ảnh minh họa nguồn internet)

Thật giản đơn và trong sáng diệu kỳ
Hình ảnh anh nông dân cầm súng
Vẫn mơ về, ruộng chũng, cày trâu
Vẫn mơ về  bắc những cây cầu
Nơi Hà Nam quê anh vùng sông nước.

Tôi muốn gào lên mà sao không khóc được
Nuốt hận vào lòng để vững bước đi lên
Các anh đã  vào giấc ngủ bình yên
Như vừa úp cá dưới  Sông Trà về nhỉ ?

Thẳng hàng ngang, bốn người cùng ý chí
Hàng dọc này, chỉ còn lại mình tôi !
Tôi ôm anh;  Đùi phải gẫy rồi
Ống quần sắn cao, tóc xõa vương bên mặt
Tay run run  tôi gỡ từng  tí đất
Nắn bàn chân anh  cho đỡ mỏi khi nằm
Ngày mai thôi - Đồng đội sẽ xung phong

Quét sạch chúng ra khỏi vùng giải phóng

Lửa căm thù đã bùng lên cháy bỏng
Tống chốt trận này tay súng chẳng hề lơi !
Thề với các anh  - Chúng tôi giữ trọn lời.
                           *
Tôi tiễn anh bầu trời như tối lại
Mây ngừng trôi và mưa rơi rơi
Tôi tiễn anh từ giã ở trên đời
Người ra đi không tấm hình để lại
Nhưng dáng hình anh vẫn còn mãi mãi
Trong lòng đồng đội yêu thương ./

  BaZa  tháng 4 năm 1974

( *) - Ngày 12/04/1974 tức là AL ngày 20/03 Giáp Dần, anh Đỗ Quốc Ấn chính trị viên C2, hy sinh cùng ba trinh sát trong khi kiểm tra trận địa tống chốt Gò Cao, BaZa, đã được an táng tại thôn Đồng Nhân Nam, xã Tịnh Đông, huyện Sơn tịnh, Quảng Ngãi.